Phiên âm:
Ngọ thụy
Vũ quá khê sơn tịnh,
Phong lâm nhất mộng
lương.
Phản quan trần thế
giới,
Khai nhãn túy mang mang.
Dịch nghĩa:
Ngủ trưa
Sau mưa, khe và núi đều
sạch làu,
Một giấc mộng mát
mẻ trong rừng phong.
Ngoảnh nhìn lại cõi
đời bụi bặm,
Mở mắt, mà dường
như say choáng váng.
Dịch thơ:
Mưa tạnh, núi khe sạch,
Rừng phong một giấc
mơ.
Ngoảnh nhìn đời bụi
bặm,
Mở mắt dường say
sưa.
Ðỗ văn Hỷ dịch
Sau mưa núi lặng khe
trong,
Êm đềm một giấc
rừng phong lặng tờ.
Ngoảnh nhìn thế giới
bụi mờ,
Mở to đôi mắt mà
ngờ như say.
Băng Thanh dịch
Phiên âm:
Chu trung
Nhất diệp biển chu
hồ hải khách,
Xanh xuất vi hàng phong
thích thích.
Vi mang tứ cố vãn triều
sinh,
Giang thủy liên thiên
nhất âu bạch.
Dịch nghĩa:
Trong thuyền
Một lá thuyền con, một
khách hải hồ,
Chèo khỏi rặng lau,
tiếng gió xào xạc.
Bốn bề mịt mù, con
nước buổi chiều đương lên,
Một chim âu trắng giữa
khoảng nước trời liền nhau.
Dịch thơ:
Dấu khách giang hồ thuyền
một lá,
Hàng lau lách gió chèo
thong thả.
Bốn bề trông quạnh
ngọn triều lên,
Nước biếc liền trời
âu trắng xóa.
Ðinh văn Chất dịch
(Tạp chí Nam phong)
Giang hồ tếch một lá
thuyền con,
Chèo khỏi hàng lau,
gió dập dồn.
Trắng xóa chim âu, trời
lẫn nước,
Mịt mù bốn phía ngọn
triều tuôn!
Nguyễn huệ Chi dịch
Phiên âm:
Thứ bảo khánh tự bích
gian đề
Hoang thảo tàn yên dã
tứ đa,
Nam lâu Bắc quán tịch
dương tà.
Xuân vô chủ tích thi
vô liệu,
Sầu tuyệt Đông phong
kỷ thụ hoa.
Dịch nghĩa:
Họa bài thơ đề trên
vách chùa bảo khánh
Cỏ hoang khói nhạt,
tứ quê chan chứa,
Lầu Nam quán Bắc dưới
bóng chiều tà.
Tiếc thay cảnh xuân
không có chủ, thơ không có nguồn thơ,
Mấy cây hoa buồn bã
trước gió xuân.
Dịch thơ:
Khói nhạt đồng hoang
quê lắm vẻ,
Lầu Nam quán Bắc, xế
vừng hồng.
Thơ không thi liệu,
xuân không chủ,
Mấy cội hoa sầu nhớ
gió Đông.
Nguyễn đổng Chi
dịch (Việt Nam cổ văn học sử, tập II)
Tiếp
theo Trang 2